- Home
- Sau Khi Trọng Sinh Sư Tôn Bị Bắt OOC
- Dẫn Hồn Đăng Dẫn Không Về Được Người ( 6 )
Kỳ thật thời điểm hắn nói ra những lời này trong lòng có chút chột dạ.
Hiện tại hắn còn nhớ rõ đêm trước ngày tiểu sư đệ xuất chiến đã đến nói với hắn những gì, tiểu sư đệ bên này vừa mới đem đồ đệ giao phó cho hắn, vừa quay đầu đi được chút hắn liền khiến cho đồ đệ của tiểu sư đệ bị thương tới nửa sống nửa chết, chính hắn nghĩ lại đều cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Lông mày Giang Mục nhăn lại không hề thả lỏng chút nào: “Hắn đốt lửa trong Dẫn hồn đăng như thế nào?”
Dẫn hồn đăng tuy là Thánh Khí, nhưng kỳ thật ngoại giới* đánh giá nó cũng không quá tốt.
*ngoại giới: người ngoài.
Với hắn, thứ đồ chơi này chính là một cái đồ vật râu ria không đáng để nhắc đến, tuy rằng có thế hội tụ linh khí rất hiệu quả, nhưng lại yêu cầu cần máu người làm vật tế, mà một người linh hồn đều đã tan biến, còn có thể lấy được máu sao?
Nam Phù Tử tiếp tục nói: “Ngươi đã quên? Ở từ đường bên kia ngươi đã trích ra ba giọt máu vào trong hồn đăng, khi đó còn thừa một giọt, ta liền đưa cho hắn.”
Giang Mục hiểu rõ gật đầu, không muốn nói tiếp về tiểu súc sinh kia, liền thay đổi đề tài: “Đúng rồi, thời điểm ta trở về từ Vô Vọng cốc bên kia, còn mang theo một tiểu bối.”
Lúc này Nam Phù Tử mới hơi bình phục một chút nội tâm kích động của mình, hắn liền bị những lời này hấp dẫn đi lực chú ý: “Tiểu bối? Nhà ai?”
“Dung gia của Thiên Diễn Thành, tên là Dung Thần.”
Giang Mục thu lại ý cười trên mặt, sắc mặt nghiêm túc: “Sư huynh, huynh nói cho ta biết tình trạng hiện tại của Ma tộc đi.”
Nam Phù Tử biết hắn lo lắng, liền thuận theo mà nói: “Đại chiến trăm năm trước không chỉ có Tu Tiên giới bên này bị thương nặng, mà Ma tộc bên kia cũng vậy, lúc trước khi đệ cùng Ma Tôn tiền nhiệm đồng quy vu tận, sau đó Ma tộc chỉ hỗn loạn vài năm.”
“Sau khi Ma Tôn tân nhiệm thượng vị, hắn chậm rãi thống nhất Ma tộc lại với nhau, nhưng thật ra cũng không nghe nói việc Ma tộc có nội chiến, thực lực chắc hẳn vẫn còn đang phát triển, nhưng giống như kiêng kị chúng ta bên này sẽ xuất hiện một người không sợ chết như đệ, mấy năm nay hành sự đều rất thành thật.”
Câu nói phía sau chính là nói giỡn, nhưng ngoài dự đoán của hắn, trên mặt tiểu sư đệ không những không lộ ra ý cười, thậm chí còn nhiều thêm vài phần ngưng trọng.
Nam Phù Tử cũng thu lại nụ cười đùa giỡn: “Làm sao vậy?”
Giang Mục lắc đầu: “Sư huynh, chỉ sợ Ma tộc không phải hành sự thành thật đi, mà là dù bên đó có động tác chỉ sợ chúng ta cũng không phát hiện ra được.”
Hắn đưa mắt nhìn về phía Nam Phù Tử: “Ta phát hiện trong kinh mạch của Dung Thần có một tia ma khí.”
Nam Phù Tử nháy mắt liền nhíu mày lại: “Làm sao có thể?!”
Dung gia ở Thiên Diễn Thành đều có thể sánh được với tên tuổi của các thế gia ở Tu chân giới, trăm năm trước, thời điểm Ma tộc kiêu ngạo như vậy cũng đều không thể đụng đến thế gia của Tu chân giới!
Nếu so sánh Giang Mục với hắn thì còn được coi như là bình tĩnh hơn nhiều, Giang Mục đem chén trà trên bàn đá để ra trước mặt hắn, ý bảo Nam Phù Tử bình tĩnh một chút: “Qua một đoạn thời gian nữa, ta sẽ mang hài tử Dung Thần kia đưa trở về, vừa lúc đi vào Thiên Diễn Thành nhìn xem chút.”
Kỳ thật đằng sau hắn còn để lại một câu không nói, Thiên Diễn Thành có Dung gia trấn thủ, thật ra thì không phải Ma tộc nào cũng có thể ra tay làm loạn.
Nếu đám ma khí này không phải đến từ chính những Ma tộc kia, kia……
Điều này có thể nói lên bên trong Thiên Diễn Thành có người đọa ma.
Hơn nữa người này còn rất thân cận với Dung Thần.
Nam Phù Tử nâng chén trà lên uống một ngụm, hắn biết hiện tại sốt ruột cũng vô dụng, nhưng thật ra nên bình tĩnh lại một chút, sau khi bình tĩnh một chút hắn liền phát hiện có vài điểm không thích hợp: “Tiểu sư đệ, sắc mặt đệ là như thế nào vậy……” Tái nhợt?
Hắn đột nhiên mở to hai mắt nhìn: “Tu vi của đệ ——!”
“Trúc Cơ kỳ.” Giang Mục không thèm để ý mà cười cười.
Nam Phù Tử cả kinh, thiếu chút nữa hắn trực tiếp đứng lên, trừng lớn đôi mắt nhìn người trước mặt nói không ra lời.
Tiểu sư đệ hắn thành danh từ thời niên thiếu, trăm năm trước đã đi vào Đại Thừa kỳ, phải biết rằng không nhắc đến tuổi, toàn bộ Tu chân giới, tu sĩ đến Đại Thừa kỳ đều tìm không được vài người, kết quả hiện tại thế nhưng chỉ còn tu vi Trúc Cơ kỳ……
Giang Mục cười cười: “Sư huynh, đại chiến trăm năm trước ta căn bản không nghĩ rằng có thể sống sót mà trở về, hiện tại còn nhặt về được một cái mạng, thế là đủ rồi.”
Nam Phù Tử không nói chuyện.
Đúng lúc này, hai người mặc trang phục trưởng lão Lẫm Kiếm Tông bước nhanh từ ngoài sân vào.
Đi phía trước là một nữ tử, thân hình yểu điệu, liền tính đạo bào trưởng lão to rộng đều không thể che dấu được dáng người xinh đẹp, cả người nàng tràn đầy khí chất thanh lãnh, lúc này lại nhíu chặt mày, hấp tấp mà hướng bên trong này đi vào.
Đằng sau là một vị nam tử, khuôn mặt anh tuấn, không có biểu tình gì nhiều, nhưng đôi mắt lại lộ ra sắc thái không giống với bộ dạng bình tĩnh mà hắn thể hiện ra bên ngoài.
Nhìn đến thân ảnh của Giang Mục bên bàn đá, bước chân hai người đồng thời dừng lại, sau một cái chớp mắt, nữ tử trực tiếp bước nhanh về phía hắn rồi nhào tới: “A Mục!!!”
Giang Mục đứng lên đỡ được nàng: “Sư tỷ.”
Nữ tử kia chính là Nhị sư tỷ của Giang Mục, Cố Xuy Tuyết.
Hắn lại nhìn về phía nam tử theo sau Cố Xuy Tuyết, cười cười gọi: “Tiểu sư huynh.”
Nam tử này là Tam sư huynh cực kỳ am hiểu Huyền môn trận pháp, Thẩm Sương Bạch, năm đó khi Giang Mục tiến vào sư môn, bọn họ khi đó tuổi còn nhỏ, ba chữ này luôn luôn nói không đúng, cho nên liền trực tiếp gọi hắn là “Tiểu sư huynh”, một lần gọi liền gọi bao nhiêu năm.
Thẩm Sương Bạch nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, như là xác nhận xem hắn có thay đổi gì hay không, sau đó mới hơi hơi ách tiếng nói với giọng điệu nhẹ nhàng mà trả lời hắn: “Ừm.”
Hốc mắt Cố Xuy Tuyết đỏ lên, một hồi lâu mới buông hắn ra, thời điểm ánh mắt rơi xuống trên người hắn sắc mặt lại bỗng nhiên thay đổi: “Trên người của đệ có vết máu?”
Giang Mục dừng một chút, ý cười trên mặt phai nhạt chút: “Không có việc gì.”
“Như thế nào sẽ không có việc gì?” Cố Xuy Tuyết nhíu chặt mày, trực tiếp cầm cổ tay hắn đặt ba ngón tay lên bắt đầu xem mạch, sắc mặt càng ngày càng khó coi.
Giang Mục nắm chặt ngoại bạo muốn tránh đi, còn chưa nói lời nào, liền thấy đôi mắt sư tỷ hắn biến thành hình viên đạn sắc bén mà bay lại đây, “Đi lên giường nằm cho ta.”
Nam Phù Tử ngay sau đó liền nói: “Sư muội, tiểu sư đệ tu vi rớt tới Trúc Cơ kỳ rồi.”
Cố Xuy Tuyết cười lạnh một tiếng: “Bộ dáng này của đệ a, còn có thể trở về đều đã là tốt lắm rồi.”
Giang Mục không dám nói lời nào, ngoan ngoãn mà trở về phòng.
Trong phòng, thi thể hắn được đặt ở trên giường nhưng thật ra bên cạnh còn dư lại một cái gối, không biết có phải hay không tiểu súc sinh kia mấy năm nay đều nằm bên cạnh thi thể hắn mà ngủ, nhưng dù sao Giang Mục vẫn là người bình thường, đối với thi thể của mình thật sự là không thể nằm xuống được, liền dứt khoát xoay người trực tiếp đi qua phòng ngủ của Văn Tà.
Đồ hỗn trướng kia không biết bao nhiêu năm rồi không về phòng hắn, đồ vật đều đã có một lớp bụi dày, Cố Xuy Tuyết nhìn thấy vậy liên tiếp nhíu chặt mày, cực kỳ không hài lòng: “A Mục, đệ cùng ta đi Thanh Y Phong ngủ đi.”
Nhưng thật ra Giang Mục không để ý như vậy, từ thời niên thiếu hắn rất thích du ngoạn, vùng núi hoang vu đều đã ngủ qua, lại nói, mọi người ở đây đều là tu sĩ, niệm thanh tẩy chú là có thể giải quyết chuyện này nên hà tất phải phiền toái như vậy.
Hắn hướng trên giường nằm xuống, vừa mới chuẩn bị đùa một chút đã nhìn thấy biểu tình hoảng sợ của sư tỷ: “Sư tỷ, tỷ đừng như vậy, ta không phải đã trở về rồi sao? Còn có thể chạy đi đâu được chứ.”
Cố Xuy Tuyết không để ý tới chuyện hắn trêu ghẹo, thần sắc ngưng trọng lại.
Nam Phù Tử thấy không thích hợp, hỏi: “Thực phiền toái sao?”
Cố Xuy Tuyết lẩm bẩm nói: “Làm gì chỉ là phiền toái đơn giản……”
Dần dần hốc mắt nàng lại đỏ lên:“Thần hồn của A Mục là tu sĩ Đại Thừa kỳ, tuy rằng một lần nữa tụ lại linh hồn nhưng thần hồn bị thương vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, thần hồn của tu sĩ Đại Thừa kỳ há phải một hoa yêu có thể chịu được?”
“Hiểu như vậy, thần hồn đệ ấy bất quá cũng chính là phục hồi chậm một chút và dễ dàng bị tiêu tán thôi.”
Nói xong, thanh âm nàng đều đã nghẹn ngào: “Còn may mắn, thần hồn A Mục bởi vì vừa mới tụ linh thành công, tuy rằng thương thế còn chưa tốt lắm, chỉ mới đến Trúc Cơ kỳ, bằng không, đệ ấy không chắc rằng còn có thể trở về được hay không.”
Thẩm Sương Bạch cũng nhăn mi lại.
Nam Phù Tử nghe xong tay đều đã phát run: “Vậy…….. Vậy chỉ có một cách là một lần nữa đưa đệ ấy trở lại trong thân thể ban đầu?”
Cố Xuy Tuyết gật gật đầu lại lắc lắc đầu: “Hiện tại chuyện quan trọng chính là thần hồn đệ ấy cực kỳ yếu ớt, vừa rời khỏi thân xác hoa yêu này phỏng chừng liền……”
Nam Phù Tử tức khắc trầm mặc hẳn, một lát sau, Thẩm Sương Bạch mới thấp giọng hỏi: “Không có biện pháp khác sao?”
Cố Xuy Tuyết nhẹ nhàng gật đầu.
Nhưng ngay sau đó, nàng liền mạnh mẽ mà kéo lên một nụ cười: “A Mục, đệ đừng sợ, sư tỷ sẽ không để đệ xảy ra chuyện gì cả.”
“A tỷ giờ liền trở về hảo hảo xem y thư, nhất định sẽ có biện pháp giúp đệ.”
Thật ra Giang Mục không sợ cái gì cả, nói thật, mạng này của hắn đã sớm chết tại trăm năm trước rồi, mấy ngày này đều là hắn sống lâu thêm được khá nhiều.
Nhưng mà đối diện với đôi mắt đẫm nước kia, hắn đều không nói ra được, chỉ có thể vô cùng phối hợp mà gật gật đầu đồng ý.
Cố Xuy Tuyết nhịn không được, mở miệng: “A Mục, nếu cảm thấy không thoải mái, đệ liền nói cho sư tỷ.”
Giang Mục tuy rằng cả người đều uể oải, không biết là do vết thương chưa hồi phục hoàn toàn mà mới như vậy, hay là do đang ở Trúc Cơ kỳ nên mới cảm thấy vậy, dù sao thì thân thể của Trúc Cơ kỳ nhất định sẽ khác với Đại Thừa kỳ. Nhưng hắn thực sự không cảm thấy điều đó.
Bất quá hắn vẫn gật gật đầu đồng ý.
Nhưng hiện tại trong lòng hắn lại đang dâng lên một tia hối hận.
Bộ dáng này của hắn, không nên hồi Lẫm Kiếm Tông.
Sư huynh sư tỷ từ nhỏ đã rất thương hắn, năm đó thời điểm hắn đi, bọn họ cũng đã thương tâm qua một lần, qua một trăm năm bọn họ thật vất vả mới dần quên đi, hiện tại lại phải vì hắn mà lo lắng.
“Đúng rồi,” Nam Phù Tử đánh gãy suy nghĩ của hắn, “Tiểu sư đệ, nếu đệ đã trở lại, ta liền đem ngọc bài đưa cho đệ đi.”
Ngọc bài Lẫm Kiếm Tông là tín vật của đệ tử , trừ phi người đó chết nếu không không thể rời khỏi người, năm đó ngọc bài của hắn chính là bị Nam Phù Tử thu hồi.
Giang Mục tiếp nhận ngọc bài, nói cảm tạ.
Cố Xuy Tuyết điều chỉnh lại tâm tình, chuyển mắt nhìn xung quanh, ý thức được cái gì đó hỏi: “A Mục, Tiểu Tà đâu?”
Sắc mặt Giang Mục lạnh đi đôi phần: “Ta phạt hắn đến sau núi diện bích*.”
*diện bích: không khác úp mặt vô tường là bao
Cố Xuy Tuyết ngẩn người: “Diện bích? Hắn phạm lỗi gì sao? Làm chuyện gì vậy?”
Không phải nàng mù quáng mà tin tưởng tiểu sư đệ, nhưng sự thật là tiểu sư đệ nàng sủng đồ đệ hắn như thế nào bọn họ đều đã được nhìn thấy qua, ngày thường nói nặng một câu đều không nỡ, như thế nào bây giờ sẽ đột nhiên phạt hắn?
Giang Mục ngước mắt lên, tinh tế mà đánh giá một chút thần sắc ba người ở đây, thoạt nhìn bọn họ hẳn cũng không biết tiểu hỗn trướng này đã làm những chuyện gì.
Nói thật thì, cái chuyện mơ ước sư tôn của mình này, tiểu súc sinh kia chắc cũng không có mặt mũi mà nơi nơi đều nhắc tới đâu.
Vậy nên Giang Mục tự nhiên cũng không có mặt mũi mà nói ra tới, chỉ nhẹ nhàng nói một câu ra để che giấu: “Không có gì.”
Ba người cũng không có truy vấn, nhìn dáng vẻ này chắc trong lòng còn lo lắng về thân thể của hắn, đặc biệt là Cố Xuy Tuyết, chưa nói hai câu nàng liền vội vội vàng vàng mà trở về Thanh Y Phong, tìm phương pháp giúp cho hắn.
Sau khi nàng đi, sắc mặt Giang Mục nghiêm túc lại rồi nói: “Nhị vị sư huynh, ta khẩn cầu các ngươi một việc, chuyện ta còn sống, không được nói ra bên ngoài.”
Hành động của Ma tộc quá mức kỳ quái, tin tức hắn còn sống, khả năng sẽ đối với Ma tộc tạo thành ảnh hưởng lớn.
Trước hết vẫn không cần rút dây động rừng.

BÌNH LUẬN MỚI