Đầu óc Giang Mục mãi không thể xoay chuyển trở về hiện tại.
Sau một hồi lâu trầm mặc, hắn mới hỏi: “Đây là cái gì?”
Tên hỗn đản bên cạnh mặt lại không đổi sắc nói: “Đạo lữ khế.”
“Con mẹ nó, ta đương nhiên biết đây là đạo lữ khế,” đầu óc Giang Mục muốn nổ tung rồi, hắn trừng mắt nhìn về phía Văn Tà: “Ta muốn hỏi ngươi cái thứ chết tiệt này như thế nào mà lại ở trên người hai chúng ta?!!”
Tên hỗn đản kia không nói lời nào, đôi mắt bình tĩnh mà nhìn lại hắn.
Nhưng ngay cả khi như vậy, Giang Mục đều bị hắn làm cho nghẹn đến nói không ra lời.
Trong mắt của tên chó chết này, viết rõ ràng, hai chữ: “Thích”.
Chết tiệt.
…… Chết tiệt.
Giang Mục cảm thấy bản thân hắn từ trước đến nay luôn tự cao mà cho rằng đầu óc mình thật linh hoạt trong mọi việc nhưng giờ mới phát hiện, hóa ra trong đầu hắn chứa đầy hồ nhão, hắn cố hết sức mà ở bên trong đào nửa ngày, cuối cùng lại chỉ moi ra được hai chữ này.
Chuyện này từ khi nào? Khi nào đã bắt đầu? Tại sao lại như vậy? Nhãi ranh này lại nghĩ như thế nào??
Trăm ngàn tơ vò xẹt qua lòng hắn, hắn cắn chặt khớp hàm, từ trong cổ họng mới bài trừ ra được một câu: “Ta là sư tôn của ngươi.”
Văn Tà lại vẫn như cũ bình tĩnh mà nhìn nhất cử nhất động của hắn.
Cái nhìn này ngay lập tức khiến Giang Mục nhớ đến đứa trẻ này khi vẫn còn nhỏ.
Khi đó, hai cái tai sói trên đỉnh đầu hắn cũng chưa thu lại, mỗi lần hắn đưa ra yêu cầu gì mà nghĩ Giang Mục sẽ không đồng ý, tiểu tử này cũng sẽ không giống như nhãi con nhà người khác mà làm nũng, chỉ biết giống như bây giờ, dùng đôi mắt đen láy yên lặng mà nhìn hắn.
Giang Mục mềm lòng, trên cơ bản hắn chỉ cần vừa thấy như vậy, dù là cái yêu cầu gì, hắn đều có thể đáp ứng.
Nhưng hiện tại, này con mẹ nó nên đáp ứng như thế nào đây?
Tên nhãi ranh này được hắn nuôi từ bé vậy mà lại muốn lấy hắn làm tức phụ!!
Con mẹ nó?!!
Đều nói một ngày vi sư cả đời vi phụ*, cái con dê gian xảo này rõ ràng đối với phụ thân như hắn đây có cái ý tứ không thỏa đáng kia a!!
*một ngày vi sư cả đời vi phụ: một ngày làm thầy cả đời làm cha.
Hắn cảm thấy tiểu tử này tuổi còn nhỏ liền mồ côi không nơi nương tựa, đáng thương hề hề, cho nên trong tình huống bình thường đều sẽ sủng hắn vô điều kiện.
Chính là con mẹ nó đây rõ ràng là loạn luân a, hắn sao có thể sủng được nữa?!!
Trong đầu Giang Mục một mảnh trống rỗng, hắn lẩm bẩm nói: “Ta dạy ngươi như vậy à?”
Nói vậy, hắn lại không thể tưởng tượng nổi mà nhìn về phía Văn Tà: “Ta đặt tên cho ngươi là Văn Tà, dạy ngươi lấy chính làm đạo,” âm lượng hắn đột nhiên cao lên: “Ngươi chính là làm như vậy để báo đáp ta?!!”
Lần này nhãi ranh kia phản ứng lại, nhẹ giọng gọi hắn: “Sư tôn……”
“Ngươi đừng gọi ta là sư tôn!!” Giang Mục đột nhiên đánh gãy lời hắn, hiện tại trong đầu hắn đều là một mảnh hỗn loạn, “Lão tử không đảm đương nổi câu sư tôn kia của ngươi!!!”
Sư tôn nhà ai mà dạy ra cái loại đồ đệ cả ngày chỉ nghĩ đem hắn lên giường?!
Văn Tà thuận theo mà im miệng, giống như chú chó săn lớn bị thuần phục, nhưng trên thực tế tay phải lại chậm rãi siết chặt sợi dây cột tóc vừa mới tháo xuống.
Giang Mục không nhìn thấy được động tác nhỏ này của hắn, cố gắng ổn định lại những suy nghĩ miên man kia của mình, nhưng vẫn hoàn toàn không có biện pháp để bình tĩnh lại.
Bỏ đi, chuyện khác để sau lại nói.
Giang Mục nhíu mi, lạnh lùng nói: “Đem cái bất ngờ quỷ quái này giải ra cho ta.”
Nhưng hắn lại không ngờ rằng tiểu đồ đệ vẫn luôn ngoan ngoãn kia lại cứng đờ người lại, lùi về phía sau hai bước, ngước mắt lên nhìn hắn thật sâu rồi mới chậm rãi thốt ra một chữ: “Không.”
Hiện giờ Giang Mục chỉ cảm thấy máu đều đã dồn lên não, lửa giận trong lòng cháy bùng bùng làm gân xanh trên trán hắn nhảy dựng lên: “Ngươi nói cái gì?”
“Hỗn trướng, ngươi hôm nay nhất quyết muốn chọc cho ta sinh khí*?!”
*sinh khí: nóng giận, nổi giận, …
Hắn không chờ Văn Tà đáp lại, cười lạnh hai tiếng: “Được…… Được, là ta không dạy dỗ ngươi cho tốt.”
Hắn tức giận đến mức thân thể khẽ run lên, nhưng vẫn cố gắng hết sức mà giữ bình tĩnh, quay người cúi đầu về phía từ đường của sư môn bái một cái: “Sư tôn, là đệ tử không giáo dưỡng tốt, hôm nay ——”Hắn đột nhiên rút ra Điểm Thương Kiếm: “Lão tử liền đích thân thanh lý môn hộ!”
Điểm Thương Kiếm như là bị khiếp sợ, “Ong ong” mà rung lắc không ngừng, Giang Mục không rảnh mà bận tâm đến nó, tùy tay xuất ra một chiêu kiếm hoa mà hướng về tên tiểu súc sinh kia rồi đâm tới.
Qua được một đoạn, hắn bỗng chốc dừng lại, không thể tưởng tượng được mà nhìn về phía Văn Tà: “Ngươi con mẹ nó —— phốc ——!”
Văn Tà lập tức mở to hai mắt: “Sư tôn!!”
“Đừng tới đây!” Giang Mục theo bản năng mà lạnh giọng quát lớn với hắn.
“Giang thúc thúc!” Cùng lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị người khác đẩy ra, Dung Thần nghe được thanh âm liền chạy vào, sau khi thấy rõ tình hình mới dừng lại bước chân.
Chuyện này…… Chuyện này là như thế nào?
Giang thúc thúc cùng Văn sư huynh cãi nhau?
Dung Thần khiếp sợ đến quên luôn phản ứng, trong đầu, lần đầu tiên mà dâng lên một ý tưởng không đáng có.
Trời ạ, Văn sư huynh thật lợi hại, Giang thúc thúc lúc này vừa mới trở về không được bao lâu, vậy mà đã bị Văn sư huynh làm cho tức giận đến hộc máu. Bất quá lúc này không có ai rảnh mà đến quản hắn.
Giang Mục thở hổn hển, nhìn nam nhân dừng một bước ở phía ngoài, dùng tay trái lau vết máu chói mắt nơi khóe môi. Một phần máu bị hắn nôn ra dính trên áo choàng, thoạt nhìn tựa như một đóa bỉ ngạn hoa đang nở rộ, làm hắn đột nhiên thêm vài phần yêu mị mà hoang dã.
Nhưng sắc mặt kia lại lạnh đến kinh người: “Ngươi cho rằng lão tử sẽ không ra tay tàn nhẫn với ngươi?”
Tên hỗn trướng này thế nhưng nửa phần đều không có trốn!
Cũng may hắn thu kiếm nhanh, nếu là người khác, trên ngực tên tiểu tử này khẳng định phải có vài cái lỗ.
Văn Tà trầm mặc.
Dung Thần tổng cảm thấy có điểm không thích hợp, nhưng là hắn lại không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể cười cười mà hoà giải: “Giang thúc thúc, đừng như vậy chứ, Văn sư huynh cũng đã lâu rồi không có gặp qua người……”
Giang Mục không thèm để ý đến hắn, cười lạnh một tiếng, dứt khoát lưu loát mà thu lại kiếm: “Tự mình đến sau núi diện bích đi, khi nào suy nghĩ cẩn thận rồi thì hẵng trở về!”
Văn Tà không nhúc nhích.
Giang Mục ngước mắt nhìn hắn: “Ngươi còn ở đây làm gì?”
Văn Tà : “Ta không hiểu.”
Giang Mục: “……”
Giang Mục: “……!!!”
“Ngươi mẹ nó ——” hắn trừng lớn đôi mắt, bị câu nói kia làm cho tức giận muốn chết luôn bây giờ, những lời thô tục ở trong miệng đảo quanh một vòng rốt cuộc vẫn là không có nói ra được.
Sau một lúc lâu, hắn thở ra một hơi, mặt vô biểu tình nói: “Đêm nay trở về.”
Dung Thần đứng bên cạnh nhìn đến hãi hùng khiếp vía: “……?”
Như thế này là sao?
Trong lúc nhất thời, hắn cũng chưa phân rõ Giang thúc thú hắn rốt cuộc có sinh khí hay không, nếu nói không tức giận, vậy thanh kiếm kia sao lại cắm ở trên ngực Văn sư huynh mà chảy máu, nếu sinh khí, thế nhưng chỉ cho Văn sư huynh đi diện bích có nửa ngày?!
Phải biết rằng, khi hắn còn nhỏ, cha hắn làm bối thư* cho hắn, nếu hắn không học thuộc lòng thì đều bắt quỳ những nửa canh giờ, Giang thúc thúc hắn đều đã giận thành cái dạng này, thế nhưng chỉ bắt Văn sư huynh ở sau núi có nửa ngày?
*bối thư: không khác mấy so với tiên sinh hay thư đồng.
Văn Tà không nói nữa, dứt khoát xoay người đi ra ngoài.
Dung Thần nhìn chằm chằm bóng lưng hắn, nhíu nhíu mày: Sao lại thế này, hắn vừa rồi thế nhưng cảm thấy Văn sư huynh nhẹ nhàng thở ra?
Hắn không có nghĩ đến, quay đầu lại chuẩn bị thuyết phục Giang Mục, không biết có phải hay không tức giận, kết quả còn chưa có mở miệng, đồng tử hắn liền co rụt lại, bị dọa đến mức trực tiếp bước hai bước lẻn đến phía sau Giang thúc thúc hắn: “Nhìn kìa, chết tiệt, Giang thúc thúc, cái này đây là cái gì vậy?!!”
Giang Mục không có tâm tình đâu mà chơi với hắn, quăng ra một câu “ thi thể của ta” liền đi ra ngoài.
Dung Thần bị dọa sợ đến không nhẹ, cũng không có tâm tư mà xem cái cái gọi là thi thể của Giang thúc thúc kia, hắn hận không thể biến thành cái bóng dưới chân của Giang Mục kia, đi theo y liền cùng phiêu ra ngoài.
Bên kia, Tông chủ Lẫm Kiếm Tông – Nam Phù Tử, khi nhận được truyền âm phù, lúc đó hắn còn ở nghị sự đường mà nghị sự với mọi người, nhìn thoáng qua truyền âm phù thì phát hiện là do Văn Tà truyền tới, không biết nghĩ tới cái gì, hắn thở dài, vẫy vẫy tay đi ra ngoài nghị sự đường mới mở ra.
“Sư huynh, ta đã trở về!”
Nam Phù Tử: “!!!”
Gặp quỷ!!
Bùa đưa tin một khi đã mở ra thì lúc sau sẽ tự động tiêu hủy, hắn nhìn trong không khí đã không còn mảnh vụng nào của lá phù, đôi mắt trừng đến lớn.
Đây là……
Đây là thanh âm của tiểu sư đệ hắn – Giang Mục!!
Nhưng chỗ mấu chốt là, người này ở trăm năm trước sớm đã không còn!!
Chết tiệt!!
Chẳng lẽ là đồ đệ của tiểu sư đệ hắn canh giữ thi thể của sư tôn mình được trăm năm, rốt cuộc chịu không nổi liền tìm ra một cái thế thân an ủi nỗi niềm trăm năm?!
Hắn ngẩn người ra, thu lại đủ các loại ý tưởng không đáng tin cậy ở trong đầu, vẫn là quyết định đi đến Tam Xích Phong nhìn một chút.
Hắn bên này lòng nóng như lửa đốt mà hướng Tam Xúc Phong đi tới, vừa đến cửa liền nhìn thấy bóng người quen thuộc trong trí nhớ, hắn nhìn thấy người kia nhíu chặt mày ngồi trên ghế đá ở trong viện, thấy hắn tới còn thuận tay châm trà.
Gia hỏa này, nhìn cùng tiểu sư đệ hắn lớn lên còn rất giống.
Giang Mục xa xa đã nhìn thấy hắn, thấy đôi mắt kia trợn tròn không dám tin tưởng, trên mặt rốt cuộc lộ ra một tia ý cười: “Sư huynh.”
Nam Phù Tử sửng sốt, một hồi lâu sau hắn mới bước nhanh đi tới: “Tiểu sư đệ…… Thật sự là đệ?!”
Này nếu thật sự là tìm thế thân, thì cũng quá giống đi.
Giang Mục cong cong môi cười, vừa rồi bị Văn Tà làm tức giận một hồi rốt cuộc tiêu tan đi chút: “Là ta, ta đã trở về.”
Nam Phù Tử còn không có phản ứng lại: “Năm đó đệ không phải……” Đã chết rồi sao?
Đôi mắt hắn hiện lên vài tia đau đớn cùng xót xa, ba chữ sau ở đầu lưỡi mà xoay liền mấy vòng, nhưng vẫn là không nói ra được.
Giang Mục cười: “Ta cũng không nghĩ tới còn có thể trở về.”
Đôi mắt đào hoa của hắn hiện ra một tia suy nghĩ sâu xa: “Lúc ấy ta rõ ràng cảm giác được linh khí của ta đều đã tan, không nghĩ tới sau này nó lại chậm rãi tụ trở về, ta tỉnh lại là ở vô vọng cốc, không tìm được thi thể mình, liền dứt khoát tùy tiện tìm cành hoa đào bám vào người.” Hắn cười cười, vui đùa: “Lại nói tiếp, ta hiện tại cũng không thể tính là một người, nhiều lắm chính là một cái đào hoa yêu vừa mới hóa hình người mà thôi.”
Nam Phù Tử lại không rảnh nói giỡn với hắn, chỉ lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ Tiểu Tà làm cho đệ cái kia, thật sự đã đem đệ trở về……”
Giang Mục nhướn mày: “Ân?”
“Ngươi không thấy được?” Nam Phù Tử giải thích với hắn: “Đệ thi…… Thân thể đệ ở bên cạnh, có thắp dẫn hồn đăng.”
Giang Mục nhíu mày: “Hắn chỗ nào tìm thấy dẫn hồn đăng?”
Tiên Khí chia làm Linh Khí, Thần Khí, Thánh Khí, tương truyền, dẫn hồn đăng có tác dụng tụ linh, ở bên trong đã coi như là Thánh Khí, hơn nữa nghe nói dẫn hồn đăng vẫn luôn ở trong tay Ma tộc.
Văn Tà bất quá chỉ là tu sĩ Kết Đan kỳ, chỗ nào tìm ra tới Thánh Khí?
“Ai……” giữa mày Nam Phù Tử hiện lên một tia chột dạ.
Giang Mục thấy bộ dáng này của hắn, cau mày ngước mắt nhìn về phía hắn: “Hả?”
Nam Phù Tử: “Cái kia…… Tiểu sư đệ, đệ biết Tiểu Tà hiện tại tu vi là gì……đi?”
“Hắn hiện tại ở Trúc Cơ kỳ, năm đó sau khi đệ đi, hắn không chấp nhận được, ngăn cản không cho thi……thân thể đệ xuống mồ, Nhị sư tỷ đệ nhìn thấy hắn một bộ dáng muốn đi theo đệ, trong lòng khó chịu, liền đem bảo bối của mình đến, huyền băng ngàn năm của nàng đem ra cho hắn dùng.”
Chuyện đó khi Giang Mục nhìn thấy thi thể mình, vào thời điểm đó liền không khác biệt gì lắm mà phỏng đoán ra tới.
Đừng nói Nhị sư tỷ của hắn nhìn thấy sẽ khó chịu, hắn hiện tại liền nghe xong trong lòng đều đã dường như không thể thở nổi.
Nam Phù Tử châm chước tiếp tục nói: “Hắn khi đó thủ thân thể của đệ, thủ một thời gian dài, chúng ta đều cho rằng khi hắn đi ra, không nghĩ tới……”
“Không bao lâu sau, hắn giấu chúng ta trực tiếp đi tới địa giới của Ma tộc, thời điểm khi trở về, hắn mang theo dẫn hồn đăng, chính là……chuyện tu vi chính là như vậy.”

BÌNH LUẬN MỚI